Cách đưa tiền TIP một cách khéo léo

Tip đúng cách

Tiền TIP, câu chuyện muôn thuở trong ngành dịch vụ, đặc biệt là khi đi du lịch. Tip có quan trọng không, chúng ta phải cho đi như thế nào? Hay “tại sao tôi phải bỏ lại tip cơ chứ”. Bạn nên tìm hiểu qua thử những điều trong bài viết này. Tip là một điều quan trọng tất yếu, thể hiện sự lịch thiệp và biết ơn. Nó là một kiểu “cảm ơn” mà các nước phương tây hay dùng.

Khi nào nên để lại tiền Tip? Tại sao?

Khi trả phòng (check-out), mình nên để lại dăm ba đô la/giường cho người dọn phòng. Ở Việt Nam thì mình để 50 ngàn/100 ngàn là được. Đó là phép lịch sự tối thiểu trong giao tiếp nhé các bạn.

Không cần thiết phải xếp gối hay chăn mền ngay ngắn. Vì người ta sẽ đem đi giặt nhưng cũng không nên bày biện ra mà không tém gọn lại 1 tí.

Nhớ nhé các bạn. Người văn minh là luôn gửi tiền cho người phục vụ mình với sự biết ơn và trân trọng họ. Cả thế giới đều như vậy hết các bạn à. Kể cả Nhật, đất nước nổi tiếng là không tip/boa, nhưng thế hệ mới bây giờ, họ đều kín đáo gửi ít tiền trên giường khi trả phòng hay bỏ ít tiền dưới dĩa thức ăn, vì lao động nhập cư từ nước khác đến phục vụ nhiều. Có chút xíu mà cho họ có niềm vui, có thêm thu nhập, có sao? Họ không lấy thì họ gửi từ thiện, cũng là tiền của mình cho đi. Đừng quan tâm họ dùng vào việc gì, quan tâm đến việc mình cho đi. Nhớ nhé các bạn.

Các bạn cũng nên nhớ

Đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên, không phàn nàn, không chê bai, rút tiền tip/boa và nói cám ơn, xin lỗi liên tục. Xuống xe taxi là cám ơn tài xế. Đi du lịch xong là về nhắn tin cám ơn anh hướng dẫn, cám ơn công ty đã tổ chức cho mình được cơ hội nhìn thấy 1 vùng đất mới. Mua hàng xong cũng cám ơn người bán hàng đã cung cấp cho mình. Không có họ, mình làm sao có món hàng đó.

Ngay cả với thái độ mà mình cho là không dễ thương khi phục vụ (do chưa biết cách phục vụ tốt hoặc họ bữa đó khó ở trong người, đau bụng….). Mình cũng cứ gửi tiền cho người ta. Đừng mặc cả hay phán xét, từ từ xã hội sẽ tốt đẹp và văn minh lên.

Bắt đầu từ hành động nhỏ nhất của mình đã. Xã hội chưa tốt đẹp là do mỗi người như mình. Còn kỳ kèo và nghĩ về tiền, thì chưa văn minh được. Mãi mãi không thể sang trọng và đẳng cấp, được người ta nể phục dù mình có tỏ ra thế nào đi nữa. Cái này nhiều bạn sẽ không thể hiểu nổi, vì mình lớn lên từ văn hoá nghĩ nhỏ. Cha mẹ ông bà thầy cô bạn bè, tất cả đều chỉ mình nghĩ nhỏ. Rồi mình lớn lên như thế, nên “cho đi, hào sảng” là những từ chưa từng có trong từ điển của nhiều bạn. Nhưng thế rồi mình phải khác chứ, mình phải tư duy khác nếu mình muốn thành công dân toàn cầu, thành chủ DN lớn, giúp đỡ trăm người ngàn người vạn người muôn người.

Nhắn nhủ nhẹ nhàng

Sang trọng quý phái là trong cốt cách. Trong từng ý nghĩ, biết ơn, biết yêu thương, hào sảng phóng khoáng,…thì tự động nó sang. Từ năm 2013 đến giờ, 6 năm rồi, mà chữ HÀO SẢNG sao nhiều người tham vặt không thể hiểu nổi nhỉ? Tham vặt và đầu óc cò con thì làm sao trở thành big boss được mà đọc chi mấy bài khởi nghiệp này nọ. Thôi, học lại học lại.

Chia sẻ từ: Ăn trưa cùng Tony